"Ừm, giờ bao nhiêu tiền một tiếng vậy?"
Lâm Nhàn bước tới quầy hỏi.
"Năm tệ, bảy tệ, mười tệ. Phòng VIP thì đắt hơn, tùy xem anh muốn chọn loại phòng nào."
Nhân viên quản lý lấy ra một bảng giá ép plastic, đặt lên quầy.
"Không gian đẹp, người cũng đẹp, mỗi tội cái giá này... cũng đẹp nốt."
Lâm Nhàn cũng chẳng thiếu chút tiền ấy, hào phóng nói: "Mở máy cho tôi ba tiếng trước đi, khu thường là được."
Nhớ lại năm xưa, ra quán nét mở máy còn phải tính toán chi li từng đồng, giờ thì đã đạt được tự do lên mạng rồi.
"Vâng ạ, trên bàn có mã QR, anh muốn gọi đồ ăn, mua trà sữa hay nước ngọt thì cứ quét mã đặt nhé."
Cô em lễ tân thao tác trên máy một lát rồi mỉm cười với Lâm Nhàn.
Lâm Nhàn đi vào trong, hứng thú ngắm nhìn không gian quán nét thời nay. Thiết bị giờ xịn hơn hẳn, mấy dàn máy ngon còn được trang bị cả bàn phím cơ.
Đang đi, hắn bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Ở hàng ghế sát tường khu thường, vị trí thứ hai từ dưới đếm lên, một nam sinh tay phải đang điên cuồng nhấp chuột, tay trái gõ bàn phím lạch cạch liên hồi.
"Đệch! Lên đi, lên đi chứ!"
Cậu nhóc chơi vô cùng nhập tâm, hét thẳng vào màn hình: "Mẹ nó, mày trốn tít đằng sau làm cái đéo gì thế? Sợ súng cướp cò à!"
Lâm Nhàn tiến lại gần nhìn, quả nhiên là cậu học sinh Gia Hào trong lớp, bộ quần áo này giống hệt lúc sáng.
Trên màn hình, một khẩu 98K đang bật ống ngắm, tâm ngắm chĩa thẳng về ngọn đồi xa xa. Gia Hào tập trung cao độ, hoàn toàn không nhận ra phía sau có người.
【Nói công bằng thì tiền nét thế này cũng ổn, chắc do tiền thuê mặt bằng ở huyện rẻ, mở máy hai tiếng vào xem phim cũng được】
【Tiền nét tuy có tăng nhưng so với những chỗ khác vẫn còn rẻ chán, lúc chờ tàu tui cũng hay vào quán nét nghỉ ngơi】
【Ông em này vẫn đang ngắm bắn cơ đấy, đâu biết mình đã rơi vào tầm ngắm của người khác rồi. Bị Anh chàng buông xuôi bắt quả tang tại trận thế này thì tự cầu nhiều phúc đi em trai】
【So với Thần Thần đúng là một trời một vực. Thần Thần đọc quyển sách còn biết nhờ hai đứa gác bốt, ông nhõi này chẳng có tí biện pháp phòng thủ nào luôn】
【...】
Tách.
Lâm Nhàn chụp một tấm ảnh rồi gửi thẳng cho cô giáo chủ nhiệm Tiểu Mỹ.
"Lâm Nhàn": Lớp cô có phải đang thiếu một người không?
"Tiểu Mỹ": Haizz, thằng bé này lại trốn học nữa rồi, tôi thật sự chịu thua luôn!
"Lâm Nhàn": Thằng nhóc này hay trốn học lắm à? Hai ngày nay tôi thấy nó cũng ngoan mà.
"Tiểu Mỹ": Nhiều lần lắm rồi. Em ấy ở với bố, tôi nói với bố em ấy bao nhiêu lần mà ông ấy chẳng buồn quản. Không được thì để tôi đích thân đi tóm em ấy về vậy.
Trong văn phòng, Tiểu Mỹ ngả người tựa vào lưng ghế, cực kỳ đau đầu với kiểu phụ huynh không phối hợp, học sinh lại còn không nghe lời thế này.
"Lâm Nhàn": Không sao, để tôi nói chuyện với bố nó cho, đàn ông với nhau dễ nói chuyện hơn.
"Tiểu Mỹ": Anh á?
"Tiểu Mỹ": Được rồi, anh lựa lời mà nói nhé, không được thì cứ để tôi. Số điện thoại: 1234567890
Nghĩ ngợi chừng một giây, Tiểu Mỹ liền quyết định giao việc này cho Lâm Nhàn. Cô cảm thấy Lâm Nhàn có nhiều mánh khóe, biết đâu lại trị được thằng bé thật.
"Lâm Nhàn": Đàn ông không bao giờ nói "không được", cô cứ yên tâm đi.
"Tiểu Mỹ": (/ngơ ngác) (/cố lên)
Lùi về phía sau hai hàng ghế, Lâm Nhàn tìm một chỗ ngồi cạnh lối đi rồi mới bắt đầu gọi điện thoại.
Tút... tút... tút...
Đoành!
Đỉnh đồi vừa nhô ra một cái đầu, Gia Hào đã không chút do dự bóp cò.Trên màn hình hiện lên thông báo hạ gục.
"Hay lắm!"
Gia Hào ngả người ra lưng ghế, chợt thấy điện thoại trong túi quần rung lên.
Thấy số lạ, Gia Hào bắt máy: "Alo, ai đấy?"
"Tôi muốn gặp bố của em Lý Gia Hào."
Lâm Nhàn tựa lưng vào ghế, giọng điệu hết sức thong thả.
"Thầy... thầy Lâm ạ?"
Nhận ra giọng Lâm Nhàn, Gia Hào vội buông chuột, giọng điệu rõ ràng là rén đi hẳn.
"Ừ, đây không phải số của bố em à?" Lâm Nhàn hỏi vặn lại.
Gia Hào tự vả miệng mình một cái, biết thế ban nãy không dùng giọng thật để nghe máy, nhưng giờ hối hận cũng muộn rồi.
"Dạ... chuyện là..."
Cậu hạ thấp giọng: "Bố em đang ốm, em phải ở viện chăm bố ạ."
"Đúng là đứa trẻ hiểu chuyện. Thế em đưa máy cho bố đi, để thầy hỏi thăm một chút."
Lâm Nhàn nhịn cười, ngả người ra sau, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc.
"Bố em..."
Gia Hào đứng bật dậy, cuống cuồng nghĩ lý do, miệng vội liến thoắng: "Bố em đang phải cắm ống thở rồi, không tiện nói chuyện đâu ạ!"
【Vãi cả đái, tế luôn ông bô rồi à? Mới nói được hai câu đã cắm ống, cắm ống hút trà sữa chắc?】
【Chủ yếu là bán đứng ông bô, giới trẻ bây giờ "hiếu thảo" dữ dằn thật, vì trốn phạt mà lục thân không nhận luôn.】
【Anh chàng buông xuôi cũng ác thật, tóm cổ được ngay mà không thèm ra tay, cứ phải hành hạ thằng bé một trận trước mới chịu.】
【...】
"Nghiêm trọng thế cơ à?"
Lâm Nhàn vẫn đủng đỉnh: "Thế em gửi địa chỉ qua đây, chiều nay thầy rảnh, để thầy đến tận nơi thăm hỏi một chút."
"Dạ thôi không cần đâu ạ, phiền thầy lắm."
Ánh mắt Gia Hào đảo quanh tiệm nét, đột nhiên khựng lại ở ông bác lao công đang quét nhà.
Mắt cậu sáng rực lên.
"Thầy đợi em một lát, bố em hình như sắp tỉnh rồi, để em gọi bố."
Gia Hào lấy tay bịt micro điện thoại, nhanh chân đi tới trước mặt ông bác.
Ông bác đang cúi đầu lau nhà, đột nhiên thấy có người lù lù xuất hiện trước mặt thì giật bắn mình.
"Suỵt! Bác ơi, giúp cháu việc này với!"
Gia Hào hạ giọng, liến thoắng: "Bác giả làm bố cháu nghe điện thoại tí nhé, cứ nói là bác đang nằm viện, con trai đang ở bên chăm sóc là được!"
Ông bác ngơ ngác toàn tập, tay cầm chổi cũng khựng lại: "Hả? Bác làm bố mày á?"
"Chỉ nghe một cuộc điện thoại thôi ạ!"
Gia Hào chỉ chỉ vào điện thoại, sau đó lại bồi thêm một câu: "Bác mà không giúp là cháu khiếu nại bác đấy!"
Không dám dây dưa quá lâu, Gia Hào giúi luôn chiếc điện thoại vào tay ông bác, rồi dùng khẩu hình miệng giục: "Nhanh lên ạ".
"Alo——"
Giọng ông bác khàn khàn, lại có phần chột dạ: "Tôi... tôi bị bệnh, cháu nó đang chăm sóc tôi."
Lâm Nhàn thuận thế đứng dậy, hỏi: "Vâng, thế anh trai đây họ gì nhỉ?"
"Họ Hàn." Ông bác tiện miệng đáp.
Toang rồi!
Gia Hào vỗ cái đốp lên trán, thế là lộ tẩy rồi!
Lâm Nhàn bật cười, tiếp tục truy hỏi: "Con trai anh không phải họ Lý sao?"
"Thầy ơi, thực ra... thực ra em không phải con ruột, thầy đừng hỏi chuyện này nữa, đây là nỗi đau không bao giờ nguôi của em..."
Gia Hào vội giật lại điện thoại, tung ra toàn bộ kỹ năng diễn xuất tích tụ cả đời, tỏ ra vô cùng đau đớn.
"Bố em bệnh tật thế rồi mà vẫn phải ra tiệm nét quét nhà, lại còn chẳng thèm so đo xem em mang họ của ai."
Lâm Nhàn lúc này đã đi tới ngay sau lưng cậu: "Một người cha như thế, thật vĩ đại!"
Quái lạ... Sao giọng nói này nghe cứ như đang phát ra ngay sau lưng mình thế nhỉ?Gia Hào quay người lại, lập tức xìu hẳn: "Em chào thầy Lâm ạ."
Ông cụ bên cạnh thấy tình hình có vẻ không ổn, liền vội vàng lảng đi quét dọn tiếp.
【Pha này hay rồi, thầy giáo hạ cánh bất ngờ, đến cả ông bố giả cũng ngơ ngác, quay xe chuồn lẹ luôn.】
【Liều thật sự luôn, dám lôi cả văn "không phải con ruột" ra diễn, quả này không bị thầy đánh chết thì về nhà cũng bị bố ruột đập cho nhừ tử.】
【Tôi đoán Gia Hào quả này ám ảnh tâm lý luôn, sau này ra đường chắc thỉnh thoảng lại phải ngoái nhìn đằng sau, chỉ sợ bất thình lình mọc ra một ông thầy Lâm.】
【...】
"Trốn học chơi net, giả mạo phụ huynh, lại còn đe dọa ông cụ làm bố mình... Chuỗi combo này của em thành thạo phết nhỉ."
Lâm Nhàn bước đến trước mặt Gia Hào: "Dám làm không dám chịu, thế thì đáng mặt đàn ông nỗi gì!"
Thầy cứ nói một câu, đầu Gia Hào lại cúi gằm xuống thêm một phân.
"Về trường đi, tự đi mà báo cáo với giáo viên chủ nhiệm một tiếng!"
Lâm Nhàn chỉ vào máy tính: "Mở máy rồi không hoàn tiền được đúng không? Để thầy chơi hộ cho."
"Vâng, em về ngay đây ạ."
Gia Hào biết tỏng uy của Lâm Nhàn nên không dám cãi bướng, chỉ đành tự trách bản thân quá bất cẩn.
"Về chép phạt bài Hoàng Hạc Lâu 50 lần, rồi lau bảng nửa tháng cho thầy."
Lâm Nhàn bổ sung thêm hai hình phạt nữa.
"Hả? Em về ngay mà thầy, em không trốn học nữa đâu, tha vụ lau bảng được không ạ?"
Gia Hào nhăn nhó mặt mày. Chép thơ thì thôi cũng chịu, chứ lau bảng nửa tháng thì bị bạn bè cười cho thối mũi mất.
"Nếu em chỉ đơn thuần trốn học đi chơi net, chưa biết chừng thầy còn ngồi xuống làm vài ván với em."
Lâm Nhàn nhìn cậu: "Nhưng em lại dám lừa thầy, thế thì tính chất lại khác rồi!"
"Em biết lỗi rồi thầy ơi! Em chơi hay lắm, hai thầy trò mình mà leo rank chung thì đảm bảo thắng chắc!"
Gia Hào như vớ được cọc, vội nói: "Thầy ơi, thầy nể tình thái độ nhận lỗi của em thành khẩn thế này..."
"Muộn rồi! Em có thể làm sai, nhưng tuyệt đối không được lừa dối!"
Lâm Nhàn lườm một cái: "Em nghĩ IQ của thầy dễ bị em qua mặt thế à?!"
【Mấu chốt không nằm ở việc chơi net, mà là nói dối — Định hướng tư tưởng chuẩn đét luôn! Tôi cũng thấy nói dối còn nghiêm trọng hơn là làm sai.】
【Anh chàng buông xuôi nắm bắt mức độ xử phạt chuẩn không cần chỉnh, vừa giúp Gia Hào nhớ đời, lại vừa chừa cho thằng bé một đường lui.】
【Câu cuối cùng mới nói lên sự thật nè, lý do chính bị phạt là: Mày dám xúc phạm IQ của thầy Lâm!】
【Nói thật, tôi mà là Gia Hào thì tôi cũng tâm phục khẩu phục, dù sao mình cũng đuối lý. Chịu khó lao động chân tay tí thôi, chứ thầy mà méc phụ huynh vụ vừa nãy thì no đòn.】
【Tôi thấy nhé, Anh chàng buông xuôi chỉ là muốn xài chùa cái máy này, chơi net miễn phí thì có!】
【...】



